0 0

[Truyện ngắn] Trốn tìm [K.]

1. Tôi là một con cừu. Như mọi con cừu khác, hoặc đa số các con cừu khác, tôi không rõ đàn mình có bao nhiêu con. Ban ngày khi ngẩng mặt lên khỏi đám cỏ non thơm mùi đất còn ướt rượt những đốm sáng lấm tấm ngọt như nước ở suối đầu nguồn, tôi thấy cả đàn uể oải ăn cỏ trên đồng, lim dim phơi nắng. Khi mặt trời vừa xuống núi, tôi thấy cả đàn tôi im lặng khua đều bốn chân bước theo cái đuôi và mông trước mặt, chen chúc đi vào phía trong cái rào đóng bằng gỗ trong tiếng gầm gừ đe dọa của lũ chó chăn cừu và con mắt đang nheo lại kiểm tra quân số của ông chủ. Nhưng chưa bao giờ tôi có ý định đếm thử.

 

(FTUNEWS) - Trốn tìm

 

0 0
0 0

Gửi cậu tuổi 20 của tớ (Đỗ Ngọc Thảo)

Ngày… tháng… năm…


Gửi cậu bạn thân mến của tớ,


Phù, cuối cùng thì lá thư tớ viết cũng xong rồi. Tớ bắt đầu viết lá thư này ba tháng trước, cũng là lúc tớ bắt đầu đến với Xuân tình nguyện và bây giờ, khi chiến dịch kết thúc thì cũng là lúc tớ gửi lá thư này đến cậu.

 

Xuân Tình nguyện - ĐH Ngoại thương CS2

0 0

Thế giới Mới

Ngoài kia, đang có những người trẻ khao khát đem những thương hiệu riêng của họ vượt ra khỏi châu lục với giấc mơ lập nghiệp, những chàng trai cô gái hoạt động không mệt mỏi với chiến dịch môi trường để tạo nên những giá trị bền vững cho Read more…

0 0

Chơi vơi (Nguyễn Vy)

Đó không phải là bộ phim nổi tiếng của đạo diễn Bùi Thạc Chuyên làm dậy sóng báo chí một thời.

 

Đó là những đêm Sài Gòn tháng cuối năm lành lạnh, có quá nhiều chuyện để làm, để nghĩ, để quyết định nhưng rồi lại nhìn thời gian trôi mà bất lực trước những kế hoạch dang dở. Nhìn vào màn đêm sợ hãi chính mình. Bóng đêm lúc nào cũng đây mê hoặc, đầu căng như dây đàn vẫn không thể nào nhắm mắt.

 

Đó là những lúc ta đơn độc đứng giữa ngã ba đường, bất chợt nhớ rằng có ai đó đã từng nói “Trên đời không có sự đúng sai mà chỉ có sự chọn lựa”.

 

Đó còn là những cảm xúc không tên giữa đường đời bất tận, ta cố tình nhớ bóng hình ai…


chơi vơi

0 0

Điều còn sót lại (Thùy Dung)

Tôi thích viết về những ngày mình ngồi vắt vẻo trên lan can rất gió. Phía dưới tôi- ngõ nhỏ đèn vàng. Con hẻm thường sũng nước mỗi buổi sáng bình minh do bác hàng xóm vẫn ngày ngày siêng năng lau nhà ban sớm. Dạo này, Sài Gòn lãng đãng sương. Mùa quái gì mà chẳng kẻ nào gọi được tên, nên tôi trìu mến: Mùa yêu đấy!