CLB TRUYỀN THÔNG FTUNEWS
'TIL EVERYTHING IS SHARED
Cú té ngoạn mục hay chuyện lấy đà hồi 15 tháng tuổi
Blog | by , 3 tháng 10, 2014

(FTUNEWS) – Đôi khi bạn không chiêm nghiệm ra những bài học mà một trải nghiệm dạy cho bạn mãi cho đến một thời gian rất lâu, rất lâu sau này. Và cái “khoảng thời gian dài” ấy với tôi chính xác là… tận 17 năm, từ khi tôi 15 tháng tuổi đến lúc tôi ngấp nghé bước sang tuổi 19…

Tuổi thơ dữ dội của tôi

Tương truyền, ngày còn nhỏ xíu, tôi là một đứa trẻ không-mấy-bình-thường (bất thường hay phi thường thì chưa rõ). 1 tháng tuổi, tôi làm mẹ nở mũi vì phân biệt được giọng nói của mẹ giữa 800 giọng nói khác. 6 tháng tuổi, tôi làm mẹ phổng mũi khi bập bẹ nói những từ đầu tiên, trước những đứa nhóc “bình thường” kha khá lâu. Đến 12 tháng tuổi, tôi làm mẹ nghẹt mũi vì xúc động khi chẳng những nói chuyện vô cùng rành rọt mà còn… nói nhiều không thấu. Như vậy là “thần đồng ngôn ngữ” rồi chứ còn gì nữa!

60718-Baby-Feet

Tuy nhiên, “thần đồng ngôn ngữ” lại khiến cả nhà nhăn mũi khi mà đến tận 14 tháng tuổi tôi vẫn vô cùng ục ịch, theo như nguyên văn lời mẹ là tôi “không thèm bò, không thèm trườn, ứ thèm đứng chững…”. Bạn cứ việc tưởng tượng tôi là một tảng mỡ núng nính, không hề di chuyển mà chỉ ngồi một chỗ và nói liên hồi đi, tôi không giận đâu, vì chính tôi cũng đang mường tượng về thằng-nhóc-tôi như thế ấy! 

Ấy vậy mà, đùng một cái, vào lúc 15 tháng tuổi, một ngày đẹp trời nọ, “thần đồng” không phải lồm cồm bò dậy, không phải chập choạng đứng lên, không phải lò dò lấy đà đi, mà chính xác là, sau hơn 1 năm ục ịch thì cử động đầu tiên của tôi là… chạy! Đúng đó, CHẠY, bạn không đọc nhầm đâu! Khỏi phải nói, cả nhà xúc động đến thế nào. Ngay lập tức, mẹ và dì, mỗi người một góc nhà, vỗ tay bồm bộp nhử tôi chạy vù vù từ góc nhà bên này qua bên kia và ngược lại.

Chuyện vui bắt đầu. Vì chẳng có đứng chững hay lấy đà hay gì cả, nên chạy được ít bước, thần đồng kiêm cục mỡ là tôi té oạch xuống nền nhà, rách mí mắt, tóe máu và phải tức tốc chở ngay đến bệnh viện. Nhớ đời luôn!

Tôi nghiệm ra gì về những bước đà?

Không bàn về ảnh hưởng của trải nghiệm dữ dội đó với tình trạng thần kinh của tôi, tôi xin nói về những giá trị mà bản thân nghiệm ra từ những bước đà.

tumblr_llirzpiDEI1qks3cxo1_500_large

Trong bất kì một chuyến hành trình nào, chúng ta, dù thừa nhận hay không, vẫn luôn coi trọng tốc độ, luôn muốn đi thật nhanh tới đích. Tuy nhiên, ở cuối con đường, ngạc nhiên thay, thường không phải là những kẻ nhanh nhẹn nhất mà lại là những người vững vàng nhất.

Cuộc sống cũng là một hành trình miên man như thế, ở đó, không một thành công nào cập bến trong chớp mắt. Cách bạn đi nhanh chưa hẳn là lời giải, mà sự vững vàng bền ổn mới đưa bạn đến vạch mức cuối cùng. Sự vững vàng đôi khi có thể làm bạn nôn nao khi thấy mình chậm bước, nhưng một khi đứng chắc chắn trên đỉnh cao, nó sẽ khiến bạn tự hào và mạnh mẽ. Bởi lẽ, những trui rèn kiên định, hành trang bản lĩnh trong từng bước đi đã cho bạn một tâm thế chủ động chế ngự mọi phong ba khốc liệt. Khi ấy, không một ai, không một thứ gì có thể làm lung lay vị thế của bạn.

tumblr_mpum89DATD1szlq61o1_500

Làm sao để vững vàng? Câu trả lời là: hãy lấy đà đã. Chúng ta từng rất nhiều lần xem nhẹ những bước đà.

Nói nôm na thì, giả dụ như khi 15 tháng tuổi, thằng nhóc tôi chịu khó đứng chựng vài phút, đi vài bước lấy đà chầm chậm trước khi ù té chạy thì câu chuyện bi hài trên đã không xảy ra. Và ai cũng thế, hãy tích cóp cho mình nhiều bước đà để làm bàn đạp vững chắc cho những khát khao bùng nổ, những cuộc đua, những lần tung cánh bay cao. Kiến thức và trải nghiệm mang đến cho bạn nền tảng vững chắc để sải bước đi không ngần ngại, những thành công ban đầu cho bạn điểm tựa tinh thần để tự tin vươn tới những mục tiêu cao hơn, trong khi thất bại cho bạn những bài học và khiến bạn thêm mạnh mẽ, ý chí thêm sắt đá hơn.

Một khi đã có sẵn những bước đà đủ chắc, mọi việc bạn cần làm chỉ là tiếp tục vững vàng trong cuộc đua của mình thôi. Tôi hứa, bạn sẽ đến đích vừa nhanh vừa an toàn (hay chí ít là không sa vào cú ngã ngoạn mục như tác giả bài viết này!)

Top