CLB TRUYỀN THÔNG FTUNEWS
'TIL EVERYTHING IS SHARED
Những buổi chiều kì diệu… (Lê Thùy Dung)
Blog | by , 29 tháng 5, 2011

 

Những buổi chiều nơi quê nhà luôn trở thành những ngày quí giá trong cuộc đời tôi. Đó là kí ức nhiều hình khối, vô vàn màu sắc và liên hồi động đậy. Tôi đã từng là một cô bé con. Ba tôi hãnh diện về điều đó hơn bao giờ hết. Vì những buổi làm về, ba giơ tay ôm trọn bé con vào lòng, mặc tôi hít hà thoải mái mùi sắt thép hoen rỉ ngoan cố bám đầy cổ áo. Chắc ba cũng biết, tôi tự hào vô cùng vì điều này, ba tôi là một thợ tiện.

Có lần ba cho tôi xem đồ nghề của ba. Đó là những vật ngộ nghĩnh nhất trần đời, tôi đã ríu rít khoe với Buổi Chiều như thế. Tôi kể rằng, ba đã làm cho mẹ hẳn một cối giã cua, tặng cho bà ngoại tôi những hai cối giã trầu (Màu nước trầu cũng đỏ ứa cả buổi chiều đấy). Riêng tôi, ba bảo, “Ba nợ nhé!”. Chiếc thước của ba không dùng để kẻ mà dùng để đo, không phải đo hình vuông mà để đo hình tròn. Kì lạ! Hôm nào tôi sẽ mượn ba cây thước lạ lùng ấy, đo xem buổi chiều của lòng tôi ngắn dài, tròn méo ra sao…

Hình như, ngày chiều sợ, chạy trốn tôi mất tiêu. Trời tối sụp… Tháng mười gõ cửa, mời nhà tôi ăn cơm sớm và rủ rê ba con tôi đọc thơ… “Bụng ba toàn thơ đấy nhé!”. Hèn gì, nó mềm và ấm thế. Thế là tôi quyết định tối nay, và những tối sau, tôi sẽ nằm ôm lấy bụng thơ của ba. Ái chà, đến giờ ngủ, ba con tôi còn chơi trò “làm nhà”. Bạn không biết là nó thú vị đến cỡ nào đâu. Khi mền phủ kín đầu bạn, bạn sẽ chìm trong bóng tối, bạn thấy mình nhắm mắt hay mở mắt cũng hệt nhau, bạn sẽ nhủ, “Ước gì cứ mãi là buổi chiều thôi nhỉ!”. Khi bạn bắt đầu run run thở gấp, ba bạn sẽ thì thầm, con mở mắt ra đi. Ba chỉ cho bạn cái lỗ thủng bé xíu trên “trần nhà”, “Trời đêm có sao kìa con!”. Bạn tuyệt nhiên hết sợ, và trầm trồ với ba “Cái nhà hôm nay rộng quá ba ha!”, rồi ôm lấy cái bụng mềm ấm ngủ khì.

Ngày hôm sau, trời đêm tự dưng có thêm vài ngôi sao mới. Ngày tới nữa, sao trời lấp lánh, tràn cả vào đôi mắt hết mực ngạc nhiên của ba. (Ba còn lâu mới biết, chính bạn, mỗi ngày, thích chí ghè răng cắn thêm vài lỗ thủng. Nhỉ!).

(À, mà phải cảm ơn buổi chiều đã cho bạn những buổi đêm thú vị như thế đi).

Mỗi buổi chiều đều giấu trong lòng nó một bài thơ. Tôi thường khoái trá cùng mẹ đi chợ chiều, tung tăng chạy lên phía trước, sà vào hàng tôm cá. Bác hàng đon đả mời mẹ, “Mua đi chị gái, em cân rẻ cho”. Mẹ tôi mua, nhưng tôi chần vần tự hỏi, “Thế tiếng cá quẫy cân bằng gì?”. Con chép quẫy động cả buổi chiều xinh đẹp của tôi, như thể đang vùng vằng vì giận mẹ tôi lắm lắm. Buổi Chiều của tôi gục gặc mỉm cười, cẩn thận dắt tôi trở về nhà khi mẹ bận dừng lại trò chuyện cùng bác hàng xóm.

Bạn thấy không…

Những buổi chiều cứ thế vọng vào tâm hồn bạn những thanh âm trong trẻo và bình an. Nó đáng nhớ đến độ, dù đi đâu xa, bạn cũng không thể nào quên đấy nhỉ? Màu sắc buổi chiều không xanh vàng rực rỡ. Đôi khi chỉ cần chờn vờn màu khói xám bên kia sông, chỉ cần một sân gạch tàu thênh thang mát rượi, chỉ cần vại nước mưa ngọt lịm khoan khoái đứng đầu nhà. Buổi chiều không cần tiếng chim, con chim chắc còn mải mê ở tầng trời nào đó. Chiều của bạn chỉ cần một ngọn gió, gió thì hiền, thổi bay mãi sợi tóc mai của bạn, nghe khe khẽ bên thái dương.

Cứ giữ yên những buổi chiều của bạn đi nhé… Để những khi “trái gió trở trời” trên đường đời, bạn vẫn có những buổi chiều trong lòng vỗ về, ấp ủ. Cũng giống như bầu trời, luôn cất giữ trong lòng nhiều kỉ niệm, của nhiều người. Bạn sẽ ước trở thành một buổi chiều bé nhỏ, vi vút lên tầng cao và ngắm nhìn những kí ức đẹp đẽ ấy. Khi đó, dù bạn đang sắp sửa rơi vào đêm tối, bạn vẫn biết rằng, có những buổi chiều phía trước và buổi chiều sau lưng mỉm cười với bạn. Phía trước vẫy gọi. Sau lưng dỗ dành. Chúng guồng đôi chân bạn bước tiếp qua những nẻo đường. Dù xa ngái, hay gần gụi.

Bạn thấy không, những buổi chiều luôn thật kì diệu… Có bao giờ bạn nhắm nghiền mắt, và thưởng thức một buổi chiều nào như thế chưa?

Lê Thùy Dung

Top