CLB TRUYỀN THÔNG FTUNEWS
'TIL EVERYTHING IS SHARED
[Truyện ngắn] Truth puzzle [K.] – Kỳ 2
Truyện ngắn | by , 26 tháng 4, 2011

[xx]

Một hôm, khi vừa tỉnh dậy, tôi bỗng dưng muốn tất cả các ‘taanfys’, ‘oeph’, ‘eerdis’ và cả ‘inaossp’ duy nhất của tôi phải có những mảnh của [x]. Ước muốn đó làm tôi bật dậy ngay lập tức.

Tôi mở kho của mình ra và choáng váng nhận thấy đám sự thật của tôi đã mục nát. Có những sự thật đã biến mất hoàn toàn, có những cái đã bị ăn một phần hay một nửa, còn để lại dấu răng.

Một sự thật có răng nào đó đã ăn chúng.

Gót chân Achilles của loài Mahnu chúng tôi là những sự thật có răng. Tôi chẳng biết nó từ đâu đến, chẳng ai nói với tôi điều đó. Tôi chỉ biết có những Mahnuer đã chết vì một sự thật có răng.

‘Có những Mahnuer đã chết.’

Tôi nghĩ ngay đến [x]. Tôi chạy ngay đến ngăn chứa những mảnh vỡ của [x]. Chúng đã vơi đi một chút.

Cạnh đó, ghép từ những mảnh vỡ của [x], là một sự thật có răng. Nó đang ngủ say và thở phập phồng.

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy một sự thật có răng. Nếu nhìn thấy nó, sẽ chẳng ai nghĩ là nó nguy hiểm. Vì nó thật sự đẹp, như mắt của [x]. Tôi không thể lắng nghe nó trọn vẹn như nghe những sự thật khác, vì tôi thấy có quá nhiều mùi vị hiện ra khi tôi lắng nghe nó. Mỗi lần tôi cố gắng, lại có những mùi vị khác xuất hiện. Nó đáng khám phá hơn bất cứ sự thật nào khác tôi từng nhìn thấy trên đời.

Nhưng nó đã giết [x] của tôi. Chẳng có lý do gì tôi để nó sống. Bằng một nỗi căm giận ghê gớm, tôi đập tan nó ra.

Ngay lập tức, nó vỡ vụn. Tôi ngạc nhiên hết sức. Theo logic, tôi không thể giết một sự thật nguy hiểm một cách dễ dàng đến vậy, ngay cả khi nó đang ngủ say. Nó mong manh đến mức tôi không tưởng tượng được.

Những mảnh vỡ đẹp và lấp lánh như chứa trong mình hàng ngàn cầu vồng.

Tôi trộn những mảnh vỡ của sự thật có răng và những mảnh còn lại của [x], rồi bắt đầu dùng mặt trời bình minh để dệt chúng vào tất cả các tấm ‘taanfys’, ‘oeph’ và ‘eerdis’ của mình, tỉ mỉ tìm cho những mảnh vỡ mới những chỗ hoàn hảo nhất. Với ‘kaze’, tấm ‘inaossp’ duy nhất của tôi, tôi xếp những mảnh vỡ mới vào giữa, bên cạnh những hạt margarita sáng nhất.

Khi vừa ghép xong mảnh cuối cùng vào ‘kaze’, tôi thong thả ngắm nhìn nó và tất cả các ‘taanfys’, ‘oeph’ và ‘eerdis’ với lòng tự hào và vui sướng vô hạn.

[xxx]

Tôi nghe có tiếng động.

Tiếng động vang lên như tiếng một loài gặm nhấm. Nó to dần lên, mỗi lúc một nhanh hơn và gấp gáp hơn, hối hả hơn, tham lam hơn.

Tôi hốt hoảng nhìn quanh kho của mình một cách đầy cảnh giác. Mọi thứ đều nằm yên ở chỗ cũ. Nhưng những tấm ‘taanfys’, ‘oeph’, ‘eerdis’ và cả ‘kaze’ bắt đầu chuyển động. Nói đúng hơn, những mảnh vỡ của chúng bắt đầu cựa quậy. Khi cầm một tấm ‘taanfys’ lên để nhìn kỹ hơn, tôi như bị một sự thật sắc nhọn đâm vào người.

Những mảnh vỡ tôi vừa thêm vào những tấm dệt của mình bắt đầu mọc răng và bắt đầu phá hoại tất cả những gì tôi đã làm được.

Chúng bắt đầu cắn xé những tấm ‘taanfys’, ‘oeph’, ‘eerdis’ và tấm ‘kaze’ duy nhất của tôi. Tôi giành lấy và dùng hết sức mình giũ mạnh những tấm dệt để đám sự thật có răng rơi xuống. Nhưng chúng càng bám chặt hơn và nhai nhanh hơn.

Tôi dùng búa để đập tan chúng ra, dù biết tôi cũng sẽ phá hủy những ‘taanfys’, ‘oeph’, ‘eerdis’ và ‘inaossp’ tôi đã mất cả đời mình để tạo ra. Nhưng lạ thay, khi những mảnh sự thật khác vỡ vụn và tan nát, mỗi mảnh sự thật có răng vỡ ra lại biến thành một sự thật có răng mới nhỏ hơn, háu ăn hơn.

Cuối cùng, tôi hiểu rằng mình không thể chống lại nó bằng cách đập tan nó ra. Bằng cách đó, tôi chỉ vô tình làm nó mạnh hơn mà thôi. Tôi quyết định mình phải nhai nó, phải dùng những cái răng nhọn và những cái lưỡi không chút gai nào của mình để nhai nó như từng nhai những sự thật tôi không mong muốn. Đó là cách Mahnu chúng tôi vẫn làm với những sự thật bỏ đi, vậy mà tôi đã không nghĩ ra nó sớm hơn.

Tôi vồ lấy miếng ‘oeph’ gần tôi nhất, xé nhỏ nó ra và nhai phần có nhiều mảnh quái vật có răng nhất. Tôi nhai những tác phẩm của mình không ngơi nghỉ, cũng cần cù và hối hả như lúc tôi dệt chúng. Sẽ ổn cả thôi, tôi nghĩ, rồi mình sẽ dệt ra những tấm mới đẹp hơn, lộng lẫy hơn, và không bao giờ có lũ sự thật có răng.

Bỗng dưng tôi thấy đau, đau rã rời khắp cơ thể. Những tiếng nhai rào rạo bắt đầu vang lên, nhưng lần này là từ ngay phía trong tôi. Tôi cảm thấy đám sự thật có răng đang gặm nhấm tôi, phá hủy từng tế bào của tôi. Một cơn đau khủng khiếp ập đến làm mắt tôi mờ đi, còn tay chân thì chỉ muốn rời ra khỏi cơ thể. Trong đầu tôi, một ý nghĩ duy nhất hiện ra, đó là tôi đã tự giết mình, tôi sẽ chết, tôi sẽ chết vì một sự thật có răng, như [x] và như một số Mahnuer khác. Nó sẽ nhai dần tôi, cho đến khi tôi tan ra thành ngàn mảnh.

Nếu trở lại làm Mahnuer một lần nữa, tôi không muốn mình hoàn toàn mù mờ về sự thật có răng này nữa. Tôi không muốn chết thêm một lần nữa vì một sự thật có răng. Nghĩ vậy, tôi dùng hết sức mình, tìm mọi thứ có thể tạo nên một sự thật. Tôi muốn ghi lại, cho một Mahnuer nào đó có thể vô tình trông thấy thông điệp của tôi, hoặc cho chính tôi, nếu một lần nữa tôi được sinh ra từ Kaleidoscope. Tôi nhổ cả tóc mình để dệt một ‘taanfys’ cuối cùng trong đời.

Tôi cảm thấy miệng tôi rệu rạo một cảm giác đau rát và nhồn nhột kỳ lạ. Soi vào một sự thật phản chiếu bé xíu trên tấm ‘taanfys’ trước mặt, tôi thấy lưỡi mình bắt đầu mọc lên những cái gai đầu tiên, đâm xuyên qua lớp da màu xám, và tiếp tục đâm lên tua tủa như cỏ sau mưa. Tôi không biết là những sự thật có răng có thể làm Mahnuer mọc lên gai lưỡi như vậy.

Tôi cảm thấy mình dần tan rã và mê đi trong cơn đau lan khắp cơ thể, cộng với cảm giác lạ lùng trong miệng. Tay tôi vẫn cố sức dệt một tấm ‘taanfys’ đơn giản nhất và rõ ràng nhất. Trước khi hoàn toàn mất cảm giác và nhìn thấy đám sự thật có răng nhai những ngón tay tôi thành một đám bụi màu xám trong suốt kêu lạo xạo, tôi chỉ còn đủ sức để dệt xong một tấm ‘taanfys’ bé xíu, là cảm giác cuối cùng và duy nhất tôi cảm thấy còn sót lại trên đời này, và cũng là cảm giác đầu tiên tôi cảm nhận được bằng chính những cái gai lưỡi của mình.

‘ngọt’.

[K.]

[20.4.2011]

Top