Em xin kể cho các nhà tuyển dụng hiểu được một quy trình đào tạo khắc nghiệt tại ngôi trường có điểm chuẩn đầu vào cao nhất trong cả nước của hai khối A và D. Ngay từ những ngày đầu được khoác hai chữ “Ngoại thương” trên bộ đồng phục chúng em đã phải hiểu được, tự học và hoạt động không ngừng chính là những yếu tố đầu tiên và tiên quyết để trụ lại ngôi trường này.

Xin các cô chú, anh chị tuyển dụng hiểu được với thời lượng 6 tiếng buổi sáng cho một ca học, 6 tiếng buổi chiều để chúng em tham gia hoạt động Đoàn – Hội và còn 4 tiếng buổi tối chỉ để tự học lại tất cả bài vở cho ngày hôm sau. Chưa kể thêm, chúng em lúc nào cũng phải chịu một áp lực: sinh viên Ngoại thương phải thật giỏi tiếng Anh, kĩ năng mềm tốt, khả năng nghiên cứu độc lập cao và dù học nhiều đến mấy cũng không bỏ qua những chương trình từ thiện, công tác xã hội, hoạt động ngoại khóa. Đó là lý do mà ở mọi sân chơi sự hiện diện của sinh viên Ngoại thương không bao giờ là thiếu. Có thể kể đến những sân chơi như SV2012, Rung chuông vàng, Dynamic, Thắp sáng tài năng kinh doanh trẻ, Đại sứ môi trường, P&G ASEAN Business Challenge,… Và chúng em luôn tự hào khi có ai đó hỏi bạn học trường nào. Dạ, chúng em là sinh viên ĐH Ngoại thương.

Thưa các cô chú, anh chị tuyển dụng! Trên thế giới có một ngôi trường kiêu hãnh của rất nhiều sinh viên là Đại học Harvard và hầu như tất cả các doanh nghiệp đều muốn tuyển sinh viên đến từ ngôi trường này. Trong quyển sách “Nếu tôi biết được khi tôi còn 20” (What I wish I knew when I was 20) của tác giả Tina Seling nói rằng: “Đa phần việc tuyển dụng của những công ty không phải căn cứ vào việc bạn giỏi bao nhiêu mà phụ thuộc vào tố chất của những ứng cử viên tham gia”.

Em xin dám tự khẳng định rằng: có thể sẽ có những bạn sinh viên Ngoại thương “chảnh” nhưng chúng em đều có chung một mẫu số chung là tố chất ham học hỏi và nỗ lực không ngừng. Trong bài nói “Các em chẳng có gì đặc biệt” của thầy David Mc Cullogh đã mang lại lời khuyên: “Hãy kháng cự lại sự thỏa mãn nhất thời, vẻ lóng lánh bề ngoài của vật chất, sự tê liệt của lòng tự mãn. Hãy xứng đáng với những lợi thế mà mình có!”. Do vậy, chúng em có quyền tự hào về lợi thế của mình như một yếu tố gìn giữ thương hiệu trong suốt 50 năm qua.

Có lẽ, giữa một thị trường việc làm đang sôi sục những yếu tố cạnh tranh và đầy tranh luận thế này, thì việc sinh viên Ngoại Thương bị một nhà tuyển dụng nào đó từ chối cũng là điều không tránh khỏi, chúng em xem đây là một thử thách khắc nghiệt nhưng vẫn rất thú vị. Thú vị ở điểm, chúng em được nhìn lại chính bản thân của mình từ điểm mạnh, điểm yếu để có cách cư xử đúng đắn hơn ở một vài cá nhân. Không phải vì một vài cá nhân mà cả sự nỗ lực của một tập thể bị đánh giá thấp đi. Chúng em vẫn phải chật vật thay đổi cái nhìn “hơi thiếu thiện cảm” của nhà tuyển dụng hiện nay. Nhưng em tin rằng, tất cả sinh viên Ngoại thương đều làm được!

Em biết, có một cô bạn học cùng giảng đường bước ra trường đi làm với mức lương chỉ 1.800.000 đồng mỗi tháng nhưng khi được hỏi lý do thì bạn ấy trả lời đó là đam mê, và ước mong được theo đuổi. Em tin rằng, không chỉ sinh viên Ngoại thương, bất kể bạn nào, Bách Khoa, Y dược, Kiến Trúc, Tự nhiên… làm hết mình vì hoài bão và quyết tâm thì sẽ thực hiện được thương hiệu của chính mình.

Ngày trước, khi xin tuyển dụng vào công ty kiểm toán PricewaterhouseCooper (PwC), giữa rất nhiều bạn sinh viên có kiến thức chuyên ngành, được xem là lợi thế cạnh tranh nhưng trong đợt ấy, em và 3 bạn khác vẫn trúng tuyển. Và sau này khi tìm hiểu được lý do tuyển dụng dù tụi em lúc ấy chẳng có chút nghiệp vụ nào cả thì các anh chị trưởng phòng đã nói rằng: “Những bạn học Ngoại Thương đều có chung một điểm là ham học hỏi và dám hy sinh, đánh đổi để có được kiến thức và kĩ năng tốt”. Vậy đó!

Xin các cô chú anh chị nhìn nhận tụi em theo một hướng đúng đắn hơn. Chúng em không “chảnh” nhưng chúng em có quyền kiêu hãnh vì những đức tính tốt đẹp được đào tạo từ ngôi trường Ngoại thương”.

Huỳnh Lưu Đức Toàn
(Sinh viên ĐH Ngoại thương Cơ sở II tại TP HCM)

Theo iOne.net

You may also like

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *